User Tools

Site Tools


start
Ngày 20/11, là dịp để các thế hệ học sinh “đền đáp” lại công ơn dạy dỗ của các thầy cô, là dịp để lớp lớp học trò ghi nhớ sâu sắc, gửi lòng thành biết ơn đến những người “tháng tháng, năm năm vẫn không ngừng chèo lái con thuyền” đưa đến bến bờ vui thành công cho nhiều thế hệ. Nên tựu trung cảm xúc của hầu hết học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường hay những người đã rời mái trường xưa đều lên kế hoạch là đến thăm thầy cô giáo, để gửi lời tri ân đến thầy cô đã dìu dắt, những người đã truyền thụ kiến thức, vốn sống để ta vững tin trong đường đời… Còn đối với các em đang ngồi trên ghế nhà trường hay giảng đường Đại học, thì những ngày này các em không chỉ dâng kính những bó hoa tươi thắm mà còn còn cố găng học tập để đền đáp công ơn thầy cô những bông hoa điểm mười đỏ tươi, đó là cách tri ân để các thầy cô vui nhất trong ngày trọng đại ấy. Suy cho cùng cảm xúc chủ đạo trong ngày Nhà giáo Việt Nam này là hầu hết các thế hệ trò là sự kính trọng, tôn sự trọng đạo, quý mếm thầy cô, luôn tìm thấy ở thầy cô cảm giác gần gũi, yêu thương, quan tâm nhắc nhở chia sẻ như mẹ cha ở nhà vậy.Với em Hồ Trọng Đại, học sinh Trường THPT chuyên Nguyễn Quang Diêu, thành phố Cao Lãnh chia sẻ, thầy cô là người đã dạy cho em nét chữ đầu tiên để rồi sau này, khi em lớn lên, em mới hiểu sự ân cần của cô, khi cầm tay em uốn từng nét chữ không chỉ đơn thuần là dạy con biết viết, mà nết người của con cũng bắt đầu từ những nét chữ A,B,C và tiếng tập đọc những chữ i tờ. Thầy cô là người mà phải thức cả đêm để viết lại và cảm nhận bài văn thầy phê “cảm nhận còn hời hợt” bằng tất cả tình cảm, vốn sống của mình. Tất cả những gì thầy cô làm là chỉ mong học sinh của mình sẽ tốt hơn, trưởng thành hơn. Em Bùi Thị Tâm, sinh viên Trường Đại học Đồng Tháp thì chia sẻ, những lời thầy cô còn ấm mãi trái tim em, thầy cô đã mang đến cho em ánh sáng tri thức, truyền cho em ngọn lửa của nghị lực sống, niềm tin trong giông bão, là ngọn lửa của yêu thương chia sẻ sưởi ấm buốt giá, luôn nghĩ về thầy cô với tất cả niềm cảm kích, lòng biết ơn vô hạn. Sau gần 30 năm công tác tại Trường Trung học phổ thông huyện Cao Lãnh 1, cũng là chừng ấy thời gian cô Huỳnh Mai Hương lặng thầm chứng kiến bao lớp học trò trưởng thành. Với cô tình cảm học trò luôn giản dị, tươi vui mà ấm áp vô cùng, cô luôn nhớ và tự hào rằng mỗi lần sinh nhật của cô thì học trò đang công tác gần nhà luôn đến tận nhà cô để tổ chức, nhiều lúc cô xúc động không kìm được nước mắt, kỷ niệm về học trò cứ đong đầy và dày theo năm tháng. Trong ngày đặc biệt nhất trong năm, cô bùi ngùi: “Điều ấn tượng nhất với những tháng năm với nghề dạy học là học sinh dù ra trường hay còn đang học, cứ đến ngày 20/11 các em luôn điện thoại, nhắn tin và gửi những lời yêu thương, chúc mừng tốt đẹp nhất. Đó là nghĩa cử rất đáng tôn trọng, là truyền thống kính trọng tôn sư trọng đạo ngàn đời của dân tộc vẫn còn nồng ấm mãi trong tim bao thế hệ học trò. Nhưng trong sâu thẳm trong tim, cô luôn vui nhất không phải vì được nhận hoa và quà của học trò, cô vui vì thấy rằng những đứa học trò của mình đã lớn khôn, biết được rằng những thành quả của mình với bao công sức tâm huyết đã giúp các em trưởng thành và đạt được thành quả trong cuộc sống, góp phần làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn, đó là điều mà làm cho cô tự hào nhất trong đời làm nhà giáo của mình. Nhật ký của em Trà My, một cựu học sinh Trường THPT Thiên Hộ Dương chưa xa nhưng đã rưng rưng hoài niệm: “Có những mảnh ký ức được chúng ta xếp dài theo thời gian lớn lên. Có những sai lầm ta học được từ cuộc đời bon chen vất vả và bài học sau đó rất hiếm lần ta trả bằng sự bình yên mà không phải xây xát, không phải đớn đau và trả giá. Có những người thầy vẫn đứng mãi bên sân trường năm ấy, chỉ mới một mong mỏi duy nhất là những người sang sông sẽ thành công yên ấm và hơn thế là theo dõi bước bao thế hệ học trò đi trong cuộc đời này”. Thầy Huỳnh Quốc Chí, giáo viên Trung tâm Giáo dục Thường xuyên huyện Lấp Vò chia sẻ, điều giàu có nhất đối với thầy là tình cảm học trò là niềm tin của các em; học sinh có thể tâm sự bất kỳ với thầy bất cứ điều gì và có thể đứng trước mặt thầy khóc khi chúng gặp khó khăn. Ngày 20/11 sắp đến, thầy lại thấy tâm trạng mình ở vai học trò nhiều hơn vì nhớ những người thầy của mình, đó cũng là cách dặn lòng mình đi theo nghề giáo thì phải sống xứng đáng với con đường mình đã chọn. Thật vậy, ngoài những học trò ngoan hiền chăm lo đèn sách, ở đâu đó, còn tồn tại những cô cậu học trò nghịch ngợm, quậy phá làm phiền lòng thầy cô. Nhưng bằng tất cả yêu thương, ân cần thầy cô đã uốn nắn, yêu thương với tất cả tấm lòng luôn mong muốn dành cho học trò của mình những điều tốt đẹp nhất. Gặp lại anh bạn cũ ngày xưa tinh nghịch khi còn cắp sách đến trường ở quê nhà nghèo khó, anh bùi ngùi xúc động tâm sự rằng nếu ngày đó không có thầy cô, không có trái tim đầy nhân hậu tha thứ bao lỗi lầm, cuộc sống của tôi đã giống như ba mẹ đi sớm về khuya nghèo khó cả đời chứ không tươi sáng, danh vọng như ngày hôm nay. Tôi đã từng là nhà giáo, vì điều kiện cuộc sống xa quê hương nên không tiếp tục công tác trong ngành giáo dục nữa, nhưng cứ đến ngày 20/11, lòng tôi luôn bùi ngùi xúc động lạ thường, bởi từ những con chữ i tờ bập bõm đầu tiên đến những kiến thức sâu xa sau này, tất cả đều mạnh đậm dấu ấn truyền dạy của thầy cô. Trong sâu thẳm mỗi người ai mà không có bóng dáng một người thầy người cô đáng kính của riêng mình. Xin gửi đến thầy cô giáo cảm ơn vì đã dìu dắt biết bao thế hệ học trò những ngày đầu tiên học lễ, hậu học văn. Chúc các thầy giáo cô giáo lời chúc sức khỏe, hạnh phúc để mãi mãi vun đắp cho sự nghiệp trồng người.
start.txt · Last modified: 2018/11/27 08:26 (external edit)